Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Kỳ bí động toàn xương cốt ở Thanh Hóa

Cách đây 10 năm, người dân huyện Bá Thước, tỉnh Thanh Hóa từng phát hiện một hang động lạ, trong đó chứa những cỗ quan tài cổ và nhiều mẩu xương thú lạ.

< Hang nằm cheo leo trên vách núi, đường lên cửa hang hiểm trở, dựng đứng.

Hang nằm trên ngọn núi trên quốc lộ 217, thuộc địa phận thôn Khung, xã Thiết Kế, huyện Bá Thước, tỉnh Thanh Hóa, ở độ cao khoảng 200 mét tính từ chân núi, chiều rộng và chiều sâu của hang khoảng 10 mét. Đường lên hang vô cùng hiểm trở với những vách đá dựng đứng.

< Khá vất vả khi leo trèo lên hang.

Trước cửa hang là một xương đầu trâu được đặt ngay ngắn trên một phiến đá lớn, cạnh đó là 6 bộ quan tài nằm ngổn ngang, tất cả đều không còn nguyên vẹn. Cái nhỏ nhất dài khoảng 2,5 mét, rộng khoảng 0,5 mét; cái lớn nhất dài khoảng 3,5 mét và rộng khoảng 0,7 mét.

< 6 quan tài cổ trong hang và nhiều mẩu xương thú lạ.

Khắp trong hang có nhiều mẩu xương lạ, chủ yếu là xương đầu và chi của các loài thú. Ngoài ra còn có một bộ xương hàm giống xương hàm người.

Theo lời của người dân nơi đây, hang này được phát hiện lần đầu cách đây 10 năm, do một người đàn ông trong làng đi chặt củi vô tình tìm thấy.

Sau đó một số người tò mò đã leo núi vào hang thử khám phá song do đường vào cửa hang quá khó khăn nên về sau số người tới hang ít dần.

Khi được hỏi về lịch sử hang, người dân thôn Khung không một ai biết rõ. Điều kỳ lạ là đường lên hang khó đi như vậy, người đi không còn phải leo trèo rất vất vả, nhưng trong hang lại có những bộ quan tài to lớn, đặt lưng chừng cheo leo. Ngoài ra còn có những mẩu xương thú như xương trâu, xương thú lạ rải rác khắp hang.

Liệu đây có phải là hình thức mai táng treo như giả thiết của các nhà khoa học ở Thanh Hóa? Câu hỏi này cần chờ sự giải đáp chính xác của các cơ quan chức năng. Còn theo nhận định của ông Lê Minh Cót, Chủ tịch UBND xã Thiết Kế, hang động này chính là một ngôi mộ theo hình thức mai táng treo cổ xưa ở vùng đất này.

Phi Bài, động táng kỳ lạ của người xưa

Du lịch, GO! - Theo Dân Trí

Nóc nhà Đông Dương bốc cháy

Suốt cả đêm 5/3, hơn 300 người túc trực trên độ cao 1.900 m của dãy Hoàng Liên Sơn, tranh thủ lúc sương nặng hạt gió lặng để dập đám cháy đang có nguy cơ lan rộng.
Nhưng ngày qua, nắng gắt, gió khô hanh giật cấp 7 -8 khiến đám cháy có nguy cơ lan rộng.

< Cháy rừng Seo Mý Tỷ.

13h30’ ngày 2.3, Trạm Kiểm lâm Séo Mý Tỷ ngọn lửa đầu tiên được phát hiện tại khu rừng gần ngã ba suối Nà Háng thuộc thôn Séo Mý Tỷ, xã Tả Van, huyện Sa Pa (Lào Cai). Hơn 1.500 lượt người đã được huy động dập lửa cứu Vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn.

Ban Chỉ huy các vấn đề cấp bách trong BVR và PCCCR huyện Sa Pa đã huy động 300 người ở các xã: Tả Van, Bản Hồ, Lao Chải, Ban Chỉ huy quân sự huyện và cán bộ, giáo viên các trường học trên địa bàn xã Tả Van tham gia chữa cháy rừng.


< Đám cháy ở độ cao lớn, địa hình hiểm trở nên việc dập lửa hầu như bằng sức người.

Tuy nhiên, do địa hình hiểm trở, trời hanh khô (cả tháng qua khu vực Séo Mý Tỷ không có mưa), gió to, nên các lực lượng rất khó tiếp cận những đám cháy. Không chỉ vậy, hễ dập xong đám cháy này thì chỉ cần một tàn lửa bay theo gió cũng khiến bùng phát đám cháy khác.

Hơn 5 giờ sáng ngày 5/3, trời vẫn chìm trong đêm tối, cộng thêm lạnh rét, nhưng tuyến đường từ trung tâm xã Tả Van vào thôn Séo Mý Tỷ đã tấp nập người, xe cộ đến ứng cứu. Liên tục 200 dân quân các xã, thị trấn được chia thành 10 tổ, theo sự phân công tham gia chữa cháy từng điểm cụ thể. Đây là lực lượng trực tiếp chữa cháy rừng kể từ khi tiếp cận đám cháy đến sáng hôm sau. Dụng cụ mỗi người đem theo đều có can nhựa (để đụng nước dập những gốc cây còn cháy âm ỉ), dao phát và đèn pin, kèm theo là túi cơm nắm to để dùng bữa trưa, bữa tối 5.3 và bữa sáng hôm nay 6.3.


< Đám cháy vẫn lan rộng.

Đêm 5.3, trên toàn tuyến vòng cung từ điểm cao 1.700m đến điểm cao 2.200m thuộc địa phận thôn Séo Mý Tỷ, các lực lượng tham gia chữa cháy rừng đều duy trì vị trí, tận dụng đêm tối thuận lợi cho việc quan sát các đám cháy, dập lửa, kiên quyết không để đám cháy lan sang khu vực rừng thuộc thôn Dền Thàng và vào vùng lõi Vườn Quốc gia Hoàng Liên.

Theo ghi nhận của CTV báo Đất Việt đang có mặt tại đám cháy ở điểm cao 1.900m, nơi giáp ranh giữa thôn Séo Mý Tỷ và thôn Dền Thàng (xã Tả Van), đám cháy khá lớn do khu vực này có nhiều cây dương xỉ. Phương pháp chữa cháy được thực hiện hoàn toàn thủ công, dùng sức người dập lửa, dùng bình phun nước đeo vai hoặc cõng nước dội vào những gốc cây còn cháy âm ỉ, đồng thời dùng cưa xăng chặt hạ những cây gỗ mục để hạn chế nguồn lửa phát tán xa.

< Khắp những cánh rừng, đâu đâu cũng thấy tàn tro kèm khói đen.

Do gió to, trời hanh, địa hình hiểm trở, một số khu vực rừng tái sinh có nhiều cây dương xỉ, nên một số đám cháy không thể tiếp cận được, hoặc không thể dập được. Chính vì vậy, lực lượng chữa cháy đã chấp nhận “hy sinh” một số vạt rừng tái sinh, để tập trung nhân lực, phương tiện làm đường băng cản lửa. Theo ước tính của ông Thào A Seng, Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm huyện Sa Pa, tổng số đường băng cản lửa dài khoảng hơn 1 km.

Tại Trạm Kiểm lâm Séo Mý Tỷ, nơi Ban Chỉ huy các vấn đề cấp bách trong bảo vệ rừng (BVR) và phòng chống cháy rừng (PCCCR) tỉnh Lào Cai đặt trụ sở chỉ huy dã chiến, không khí vô cùng khẩn trương. Chiều qua 5.3, ông Nguyễn Hữu Vạn, Bí thư Tỉnh ủy Lào Cai đã đã đến Séo Mý Tỷ trực tiếp chỉ đạo công tác chữa cháy rừng. Ông Vạn đã yêu cầu tổ chức trinh sát cụ thể, chính xác các điểm cháy, từ đó xây dựng và triển khai phương án chữa cháy rừng phù hợp, hiệu quả, sử dụng các biện pháp chữa cháy rừng và phòng, chống cháy lây lan rộng hơn. Ông Hà Công Tuấn, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Lâm nghiệp cùng đoàn cán bộ của Bộ NN và PTNT đã vào khu vực cháy để phối hợp với tỉnh chỉ đạo công tác chữa cháy rừng. Cục phòng cháy chữa cháy (Bộ Công an) đã cử tổ công tác do đại tá Đoàn Hữu Thắng phụ trách cùng với ba cán bộ chuyên môn có mặt tại hiện trường trưa ngày 5.3 để hỗ trợ chữa cháy.

< Phát quang để ngăn bén lửa.

Theo số liệu của Ban Chỉ huy các vấn đề cấp bách trong BVR và PCCC rừng tỉnh Lào Cai, bước đầu xác định có trên 60 ha rừng nghèo bị thiệt hại do cháy, chủ yếu là cây bụi, cây tái sinh, cấp IIA và một số diện tích đã chuyển đổi để xây dựng thủy điện Séo Trung Hồ.

Vườn quốc gia Hoàng Liên - vườn di sản ASEAN, kho báu thiên nhiên nơi cao nhất VN, với đỉnh Phanxipăng. Hoàng Liên Sơn là dãy núi hùng vĩ bậc nhất VN,dài 180km, rộng chừng 40km, trải khắp nhiều tỉnh Lào Cai, Lai Châu, Yên Bái, Sơn La... Dịp Tết nguyên đán năm 2010, một đám cháy lớn đã thiêu rụi một cả ngàn ha diện tích rừng Hoàng Liên Sơn (khu vực huyện Sapa). Theo số liệu chụp từ vệ tinh, ước diện tích rừng bị cháy chỉ khoảng 700 ha. Tuy nhiên, theo báo cáo thống kê, diện tích rừng đã cháy khoảng 1.700 ha (gần 1.000 ha tại Bản Hồ, Tả Van; 700 ha giáp ranh giữa tỉnh Lào Cai và Lai Châu).

Du lịch, GO! - Theo Datviet và nhiều nguồn ảnh khác

Một lần về lại Sơn La

Tôi sinh ra ở Sơn La nhưng vào Nam sinh sống từ năm 2 tuổi. Năm nay thi đậu đại học, mẹ thưởng cho tôi một chuyến đi thăm nơi mình đã sinh ra. Sơn La trong mắt tôi, đơn sơ, hoang vu, hùng vĩ nhưng cũng không kém phần gợi cảm.

Sơn La trong tôi là những cánh đồng lúa xanh ngắt, một màu xanh non tự nhiên gợi cho người ta cảm giác rất thoải mái trong lành. Những cánh đồng lúa với những con lạch với dòng nước trong suốt cứ khiến người ta trầm trồ mãi không thôi. Tôi đến Sơn La vào mùa những bông lúa đang nở, mọi thứ đối với tôi quá đỗi tuyệt vời.

Màu xanh của Sơn La còn là một màu xanh biếc của sắc trời và đầy đủ các hình dạng của đám mây để con người ta chỉ trỏ lên đó, rồi tha hồ sử dụng trí tưởng tượng của mình rồi tủm tỉm cười. Xanh của cây, xanh của bầu trời, trắng của mây, một bức tranh phối màu hoàn hảo, làm cái đứa con gái cả đời ở thành phố như tôi cứ phải ngoái cổ nhìn mãi.

Nhắc đến Sơn La không thể nào không nói đến nhà sàn. Tôi đến khu giải tỏa thủy điện Sơn La ở nhà chú tôi. Thức dậy sớm vào buổi sáng, đi vòng quanh ngắm cảnh, tận hưởng một bầu không khí không ở đâu có thể trong lành hơn nữa. Nhìn bản làng trong màn sương sớm, tôi có cảm giác như mình đang ở một chốn thiên đường nào đó chứ không phải ở thực tại.

Hình ảnh của một mó nước gần nhà chị tôi. Đây là nơi nước ở một con suối chảy ra và ứ đọng là ở một nơi nên gọi là mó nước. Một số người Thái ở đây ra giặt giũ, trẻ con thì chơi đùa và tắm rửa ở bên mó nước này. Để chụp được cái tấm này tôi cũng khó khăn lắm, lội bì bõm ra tới tận vách đá, bao lần tim nhảy ra ngoài vì bị mấy thằng nhóc ở đây hù có thuồng luồng trong sông bơi ra. Các em trai ở đây thì cứ nhảy lên nhảy xuống nước, lấy dây đu như Tazang làm nước bắn tung tóe rồi cười sằng sặc.

Tôi đứng chụp hình trên cây cầu cao nhất Đông Nam Á, với dòng sông Đà nước chảy siết ở dưới. Đây là mùa mưa ở Sơn La nên con sông nước đục ngầu, tôi lại nghĩ đến bài “Sông Đà” trong chương trình học năm 12 của mình, nhìn những con người lái đò sông Đà và thấy thật yêu con người Việt Nam biết bao nhiêu: cần cù chịu thương chịu khó và không bao giờ chịu khuất phục trước thiên nhiên. Dòng sông cùng với bờ sông, bầu trời, tất cả làm tôi như muốn dừng thời gian lại và nắm giữ cái khoảnh khắc đó của riêng mình thôi.

Đường đi lên cầu khá xa và dài từ trong khu giải tỏa thủy điện Sơn La ra, đường lại khá trơn do trời mưa. Tôi rất thích thú tận hưởng từng cảm giác của cái nắng hắt làm mình phải nheo mắt lại, từng hạt mưa bắn vào mặt và ngẩn ngơ ngắm cảnh vật xung quanh mình.

Trên đường đi, anh tôi đã tranh thủ dừng lại bên đường mua cua của mấy bé gái. Nụ cười của các em thật thân thiện, hồn nhiên và rất tươi vui, có một chút ngại ngùng khi tôi đưa máy ảnh lên. Con người Sơn La cũng vậy, tất cả mọi thứ, cảnh và người đã tạo cho tôi một chuyến đi không thể nào quên.

Du lịch, GO! - Theo Zing

Những bãi biển nổi tiếng của miền Bắc

Không nổi bật với màu xanh bát ngát của bầu trời hay cái sắc trắng của những triền cát, nhưng các bãi biển như Trà Cổ, Sầm Sơn, Thiên Cầm... luôn để lại dấu ấn không nhỏ trong lòng du khách.

Bãi biển Trà Cổ 

< Hoàng hôn trên bãi biển Trà Cổ.

Bãi biển Trà Cổ thuộc huyện Móng Cái (Quảng Ninh). Với chiều dài 15km, đây là bãi biển được công nhận dài nhất nước ta. Ngoài kỷ lục trên, nơi này cũng sở hữu hàng loạt cái nhất khác như bãi biển đầu tiên của nước ta, bãi biển có nhiều địa danh nổi tiếng nhất, nguyên sơ nhất và lãng mạn nhất.

Vịnh Hạ Long

Ngoài hai lần được Hội đồng di sản thế giới công nhận là di sản thế giới vào năm 1994 và 2000, gần đây nhất, vịnh Hạ Long còn là một trong 7 kỳ quan thiên nhiên mới. Các địa danh nổi tiếng như Động Thiên cung, Hang Đầu gỗ, Động Hanh Hanh, Hang Trinh nữ (Sửng Sốt), Khu nghỉ mát Bãi Cháy, Đảo Tuần Châu, Đảo Ti-tốp, Hòn Trống Mái, Lã Vọng, Cánh Buồm... luôn quyến rũ bất kỳ du khách trong hay ngoài nước khi đến.

Bãi biển Đồ Sơn

Bãi biển Ðồ Sơn nằm ở quận Đồ Sơn, thành phố Hải Phòng. Đây là một vùng bán đảo nên thơ với hàng chục mỏm đá cao từ 25 -130m, bãi cát mịn, bên bờ biển phi lao rợp bóng. Sau là những ngọn núi và đồi thông. Với vẻ đẹp như thế, nơi đây từng là điểm nghỉ chân của các bậc vua chúa. Và đến nay, nó vẫn là một trong những điểm đến lý tưởng của du lịch miền Bắc.

Bãi biển Đồng Châu

Bãi biển Đồng Châu thuộc xã Đông Minh - huyện Tiền Hải, cách Thành phố Thái Bình 30km đi theo quốc lộ 39B. Tuy không được xếp vào những bãi biển cực đẹp, song bãi biển yên bình nép dưới bóng mát của rừng phi lao, rừng thông cực thích hợp cho việc nghĩ dưỡng. Ngoài ra, bạn còn có thể dùng xuồng hay xe gắn máy chạy ra thăm hay tắm biển ở Cồn Thủ và Cồn Vành cách đất liền 7km.

Bãi biển Sầm Sơn

Cách thành phố Thanh Hoá 16km, bãi biển Sầm Sơn, là một trong những bãi biển đông du khách nhất ở các tỉnh phía Bắc.

Ngoài tắm biển, thưởng thức hải sản, đến đây, du khách còn được tham quan các thắng cảnh Đền Độc Cước, Đền Cô Tiên, Hòn Trống Mái, núi Trường Lệ…

Bãi biển Cửa Lò

Biển Cửa Lò thuộc thị xã Cửa Lò, cách thành phố Vinh 16km. Với chiều dài 8,2km biển Cửa Lò được chia thành 3 khu vực để phục vụ du khách. Thế nhưng, ngoài vẻ đẹp của những con sóng bạc đầu, những triền cát trải dài, mịn màng, nơi đây lại thu hút khách nhiều hơn ở một thú vui rất biển mà ai cũng muốn được một lần trải qua khi đến nơi đây: dong thuyền ra biển trong đêm câu mực nhảy.
Bãi biển Cửa Hội

Biển Cửa Hội nằm giữa bãi biển Cửa Lò (Nghệ An) và bãi biển Xuân Thành (Hà Tĩnh) là nơi sông Lam chảy ra biển Đông. Cửa Hội thu hút du khách với những triền cát trắng, cùng cái xanh ngan ngát cũ bầu trời và mặt nước, cái yên ả của những buổi trưa vắng người hay cái nhộn nhịp của chợ cá tự phát khi thuyền cập bến. Ngoài ra, từ Cửa Hội, du khách có thể ngược sông Lam đến thăm các thắng cảnh di tích lịch sử của 2 tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh như làng cá Hội Thống, bến Giang Đình, đền Củi…

Bãi biển Xuân Thành

Bãi biển Xuân Thành (huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh) thoai thoải cát trắng mịn màng, nước biển sạch trong, bãi rất thoải, có thể đi bộ xa hàng trăm mét vẫn khá an toàn. Đặc biệt, bãi biển này còn ghi dấu với con sông nước ngọt Mỹ Dương từ núi Hồng Lĩnh chảy về. Nước không không sâu nhưng chẳng bao giờ cạn càng tạo nhiều sự thích thú của du khách.

Đến đây, du khách có thể thăm thú những di tích lịch sử văn hoá và danh thắng như sông Lam, núi Hồng Lĩnh, hay khu di tích lưu niệm đại thi hào Nguyễn Du ở xứ Đông Cùng xã Tiên Điền (huyện Nghi Xuân).

Bãi biển Thạch Hải

Bãi biển Thạch Hải (huyện Thạch Hà, Hà Tĩnh) trải dài 23km từ Xuân Thành đến Thiên Cầm có lớp cát mịn màng. Đặc biệt cách bờ vài ba trăm mét mà nước biển vẫn chỉ đến ngang thắt lưng. Những di tích, thắng cảnh gần bờ biển là núi Nam Giới dài 9km, cao 370m trong quần thể Quỳnh Viên gắn với truyền thuyết lập am tu luyện của Chử Đồng Tử, bia đá khắc bài thơ của vua Lê Thánh Tông; khe Ao Tăm, khe Mưa Giông, suối Hiêu Hiêu gần biển mà dòng nước vẫn ngọt mát như thường.

Bãi biển Thiên Cầm

Bãi biển Thiên Cầm (huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh) nằm kề khu du lịch Thiên Cầm và núi Trộn, cách thị xã Hà Tĩnh 26km về phía Nam. Tên gọi của nơi đay gắn với tương truyền ngày xưa khi vua Hồ Quý Ly đi thị sát đất phòng thủ, đến nơi này vẳng nghe tiếng gió, tiếng sóng, tiếng lá reo cùng dội vào vách núi tạo nên một bản nhạc du dương, nên đặt tên cho vùng này là Thiên Cầm (đàn trời).

Ngoài vẻ đẹp của một bãi tăm tuyệt vời, biển thiên cầm còn được thiên nhiên ban tặng những hòn đảo, dãy núi uốn lượn viền quanh mang đến vẻ đẹp sơn thuỷ hữu tình hiếm có.

Du lịch, GO! - Theo Infonet, internet

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Ăn thắng dền trên Đồng Văn

Ai lên Đồng Văn (Hà Giang) cũng muốn một lần thưởng thức thắng cố. Thắng cố chỉ ăn trong những phiên chợ. Còn thắng dền, giữa thị trấn hun hút gió mùa đông mà được ngồi bên bếp lửa ăn bát thắng dền, thật không có gì ấm áp và thú vị bằng.

Tối ở Đồng Văn, chúng tôi hay hẹn nhau: “lát đi ăn thắng dền nhé!”. Đây là một món ăn chơi của người Hà Giang nói chung và là món ăn “gọi bạn” quây quầy bên nhau nói riêng ở thị trấn Đồng Văn những đêm đông giá rét. Sau bữa tối với nhiều đặc sản Đồng Văn từ thịt gác bếp đến xúc xích lợn, thưởng thức một bát thắng dền ấm bụng quả là một lựa chọn thanh tao, hợp lý.

Thắng dền trông giống bánh trôi tàu ở Hà Nội, giống bánh cống phù ở Lạng Sơn, được làm từ bột gạo nếp, có thể làm chay hoặc bọc nhân đậu đỗ. Mỗi viên bột được nặn to hơn đầu ngón tay cái chút xíu, cho vào nồi nước dùng luộc, đến khi nổi lên chủ quán sẽ dùng muôi vớt ra. Thắng dền thơm ngon hay không là ở bát nước dùng, được pha bởi hỗn hợp ngọt ngào của đường, béo ngậy của nước cốt dừa và cay cay của gừng đun nóng. Có thể rắc thêm vừng hoặc lạc cho món ăn thêm bùi. Khách ăn thường bỏ một hai viên thắng dền vào ngậm trong miệng một lúc, ngấm cái vị ngọt béo của nước đường, vị cay se se của gừng tươi, vị bùi ngậy của vừng lạc.

Ngồi chuyện phiếm bên bát thắng dền cùng bạn bè, hỏi chuyện vợ chồng chủ quán và cánh thanh niên đi chơi tối, để hiểu thêm cuộc sống đồng bào nơi địa đầu cực bắc. Bạn tôi còn mang nước cốt táo mèo, rượu vodka ra pha với tabasco cay xè để thưởng thức cùng món quà dân dã. Đêm như dài ra với bao câu chuyện về Phó Bảng, Sủng Là, Mã Pì Lèng, Săm Pun vời vợi...

Nhẩn nha, nhẩn nha, vài chục viên thắng dền đã hết từ bao giờ. Lại chìa bát chờ chủ quán nặn mẻ thắng dền khác. Giá chỉ 5.000 đồng/bát, nhưng ăn đến đâu luộc đến đó, không phải vội vàng. Ấy thế mà có tối đông khách, cũng làm hết vài cân bột gạo. Đám khách ngồi khuya không làm chủ quán nản lòng, hai vợ chồng lại tỉ mẩn nặn thêm hai bát thắng dền, luộc chín, chờ khách vừa ăn vừa rì rầm trò chuyện...

Gió hun hút trên con phố chính chạy qua lòng thị trấn... Ngày mai là ngày chợ phiên, chốn này ắt hẳn sẽ đông vui...

Du lịch, GO! - Theo TTO

Sau một chuyến đi...

Mình vừa về sau chuyến hành trình 6 ngày đêm. Một chuyến đi cũng chỉ với một số điều nghiên trước trên bản đồ, một đống thông tin biết trước ở những nơi nổi tiếng (ví dụ như đèo Hải Vân), một ít thông tin ít ỏi về chốn hoang vu (ví dụ như thác Đạ Rằng), thậm chí chả có tẹo dữ liệu ra hồn nào về một nơi dự định đến (ví dụ như ngóc ngách trên đèo Hải Vân)... cộng với lòng say mê và một chút... điên rồ.

< Trên bán đảo Sơn Trà, bên cạnh là ngõ xuống hải đăng.

Trời thương, bọn mình không bị hư xe, không xịt lốp (ngán nhất trên đường Hồ Chí Minh và lối lởm chởm lên Eo Gió), không bị áp lực "hết xăng" - Tính mạng... vẹn toàn ngoài một cục u nhỏ trên đầu gối (hê hê... ) dù rất nhiều cây số đường trường lái xe cheo leo bên vực thẳm, không rào bảo vệ bên các con dốc đứng phát nóng lạnh mà mình nghĩ rằng nó không thể nào dưới 15 độ.

< Mịt mù sương trên đỉnh Hải Vân.

Đi rồi mới biết thông tin trên bản đồ vệ tinh tương đối chính xác. Mình gọi là "tương đối" vì đường xá có thể thay đổi mà bản đồ chưa cập nhật - tuy nhiên: thay đổi nhưng vị trí nó vẫn ở chổ đó, ngoài ra có thể thêm đường mới. Vả lại: đường đi trong miệng, ta cứ hỏi là sẽ ngộ ra nơi đến thôi, không lo chi cho mệt.

< Ngộ đời ở chổ rời đỉnh Hải Vân mới chỉ 20m thì có nắng... đổ lửa!

Từ chuyến đi này, biết thêm được một ít thác nước có tên lẫn không tên, mình thêm được chút kinh nghiệm về chuyện chạy xe leo hay thả các dốc khủng... mà chắc chắn rằng sẽ tường thuật lại tỉ mỉ cho các bạn xem về cuộc hành trình "tính nước đi mà không tính nước về", đoạn đường về trên... xe dù 'có thương hiệu'... v.v - Có lẽ rằng chuyến phượt lang tang này sẽ giúp ích được phần nào cho các bạn có ý thích đi khắp mọi miền đất nước.

Điền Gia Dũng.

Trên đường Trường Sơn xưa

Thôi thúc mãi, cuối cùng chúng tôi cũng lên đường chinh phục cung đường Hồ Chí Minh đoạn A Đớt - A Tép, dài hơn 42km được xem là hiểm trở và kỳ vĩ bậc nhất của đường Trường Sơn huyền thoại xưa...

< Những cánh rừng huyền hoặc trong sương ở khu bảo tồn sao la.

Khởi hành từ TP Huế, sau gần hai giờ chạy xe máy ngược những con đèo quanh co, khúc khuỷu của quốc lộ 49, phố núi A Lưới hiện ra giữa ánh đèn vàng mù sương.

1 - Từ thị trấn A Lưới, tờ mờ sáng, chúng tôi phóng xe trên đường Hồ Chí Minh, men theo sông A Sháp, một phụ lưu của dòng Mekong thông qua đất Lào, để đến ngã ba A Đớt. Từ đây nếu rẽ phải, đi bốn cây số sẽ đến cửa khẩu A Đớt - Tà Vàng thông thương với nước bạn Lào. Xe rẽ trái, xuôi dốc A Roàng để tiến vào cung đường hiểm trở bậc nhất trên tuyến đường Hồ Chí Minh huyền thoại.

Ngay từ dốc A Roàng, nhìn lên dãy núi cao trước mặt đã thấy miệng hầm A Roàng 1 nằm cheo leo tít trên đỉnh như thách thức lòng người.

Chinh phục con dốc dựng đứng, quanh co liên tục dài hơn 5km từ chân núi đến cửa hầm A Roàng 1, chiếc xe máy 110 phân khối cứ “gầm gừ” vì phải lui về số 1, số 2. Hầm A Roàng 1 không lớn, chỉ dài 429,5m, rộng 10,4m, cao 6,9m, nhưng trông cứ hun hút vì không có điện chiếu sáng.

Chúng tôi bật đèn xe chạy vào hầm. Độ ẩm và nhiệt độ thay đổi đột ngột khiến cái lạnh thấm đến sống lưng, một cảm giác rờn rợn bao trùm như đang trong hành trình trở về ngày xa xưa nào.

2 - Ra đến miệng hầm, một không gian xanh thẳm, trùng điệp bất tận của núi rừng hiện ra trước mắt như trong một thế giới khác. Đây chính là Khu bảo tồn sao la rộng đến hơn 12.000ha vừa được thành lập để bảo vệ loài động vật móng guốc đặc hữu phát hiện tại khu rừng này hơn mười năm trước. Vùng rừng nguyên sinh vô cùng quý giá chưa bị tác động, điển hình cho loại hình rừng Trường Sơn ở Trung bộ có đến gần 900 loài thực vật, hơn 500 loài động vật, trong đó 10 loài thực vật và 48 loài động vật đang bị đe dọa tiêu diệt...

< Những mái nhà mới mọc trên cung đường hiểm trở.

Men theo con đường bêtông ngoằn ngoèo, chênh vênh giữa một bên núi cao tít mù, một bên vực sâu hun hút, trong làn gió mát lạnh mang theo nhiều hơi nước từ các khe đá, cảm giác người cứ lâng lâng... Người xưa cho rằng vùng rừng đầu nguồn sông Hương này có rất nhiều loài thạch xương bồ, đem lại hương thơm đặc biệt cho dòng sông và cái tên Hương bắt nguồn từ đó, thành tên một dòng sông - “sinh cảnh văn hóa” Huế vừa thâm sâu, vừa thơ mộng, hữu tình...

Có thể dừng lại tắm suối và thác bất cứ lúc nào bởi thác ở đây nhiều vô kể. Nằm cách đoạn vài trăm mét trên đường, có thác chảy trên hẻm đá núi lộ thiên đẹp như mơ, có thác chỉ nghe tiếng róc rách vì chảy trong lòng những đám cây bụi và lau sậy rậm rì. Ở những ngọn thác này, dù không còn tìm thấy loài thảo dược thạch xương bồ, nhưng cũng có thể cảm nhận được mùi hương sự tinh khiết qua làn nước rất trong và mát.

Vượt qua hơn 20km chênh vênh giữa rừng, đi qua rất nhiều cây cầu cạn vắt ngang những ngọn thác lớn, chúng tôi đến cầu A Moong bắc ngang sông A Moong, một trong những dòng sông đầu nguồn lớn nhất đổ về sông Hương. Cạnh cây cầu là đồn biên phòng Hương Nguyên (còn gọi đồn 637), vừa được dời tạm sang khu vực gần đó vì nằm dưới một quả núi lớn có nguy cơ sạt lở. Từ cây cầu này, đi ngược theo sông A Moong lên phía biên giới Việt - Lào có rất nhiều thác lớn và những nhánh rẽ vào các con suối. Những chân thác và một số chỗ hợp lưu của hai con suối hình thành nhiều hồ nước sâu, là nơi tắm lặn rất lý tưởng. Rất nhiều đoàn khách nước ngoài khi đi ngang đây cứ nằng nặc xin ở lại để hưởng thụ một đêm trong rừng nhưng điều kiện hạ tầng và an ninh chưa cho phép...

3 - Xuôi dốc về lại xã A Roàng, chúng tôi vào trạm xá quân dân y kết hợp A Roàng, mua vé ngâm mình trong làn nước khoáng nóng cho cơ thể “giãn ra” sau chuyến trải nghiệm đường rừng gian nan.

Trạm xá nằm cạnh một khe suối đầu nguồn sông Bồ, nơi có dòng khoáng nóng phun mạnh lên từ lòng đất, là chỗ tắm của người dân tộc ít người trong khu vực từ xưa nay. Ngâm tắm khỏe khoắn lại vào khu nhà gươl truyền thống của người Tà Ôi để khám phá kỹ thuật - nghệ thuật dệt zèng bằng sợi len và những hạt cườm do các cô gái Tà Ôi tự tay làm. Những tấm zèng với những đường kỷ hà đặc trưng, nhiều màu sắc và kích cỡ có thể trở thành những món quà quý giá mang về đồng bằng...

Trên đường xuôi theo những con đèo về Huế để kết thúc hành trình, lòng cứ vui lâng lâng khi gặp các đoàn xe máy của du khách nước ngoài chạy ngược chiều với vẻ mặt hào hứng. Họ cũng bắt đầu chinh phục cung đường huyền thoại đầy thú vị này.

Đường Hồ Chí Minh đoạn từ A Đớt - A Tép dài hơn 42km, được mở mới hoàn toàn đầu những năm 2000. Trong chiến tranh, khi mở đường đến đoạn này gặp núi non quá hiểm trở, quân ta đã phải mượn đường rẽ lối sang Lào một đoạn dài rồi vòng về Tây nguyên. Khi đường Hồ Chí Minh được đầu tư thành tuyến quốc lộ xuyên Việt thứ hai, đoạn này mới được nghiên cứu mở thông, trở thành đoạn đường hiểm trở và kỳ vĩ bậc nhất con đường Hồ Chí Minh huyền thoại...

Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre, internet